Chủ Đề Được Viết Và Kiểm Duyệt Bởi: Admin
Reng...reng...rengĐồng hồ kêu làm tôi bừng tỉnh giấc.Lười nhác đưa mắt nhìn đồng hồ :6h, còn sớm chán . Lạ thật, tiếngkêu báo thức mọi khi tôi cảm thấyrất điếc tai lần này sao lại nghe dễchịu thế, đúng là người đang saynắng có khác, tâm trạng khác hẳn.Suy nghĩ thế là đủ rồi, tôi bật dậy,đánh răng rửa mặt, mặc quần áochuẩn bị đi học. Vừa lên đến lớpchưa kịp đặt cặp xuống thì thằngMạnh chơi ngay một câu :- Thằng cờ hó, hôm qua như nàođấy?- Thì tao chỉ trả thẻ cho em ấy, nóichuyện chút rồi đi về.- Đkm mày ngu vãi đái ra ý, thế đãhỏi được SDT với địa chỉ nhà em ấychưa?- Tao xin được SDT thôi, đậu má mớigặp lần đầu tiên xin địa chỉ, mặtdầy vậy?- Không nói nữa, tao với mày đi ănsáng, tao có chuyện nàyhay lắm .Nói xong nó vừa đi vừa cười nhănnhở như khi, tôi thích gọi nó là Mạnhđộng vật, vì trước kia nó có diễnmột vở kịch đóng vai động vật.Đếncantin, đậu má sao sáng nay đôngngười ăn thế nhỉ , mọi hôm ít ngườilắm mà. Loay hoay mãi tôi mới tìmđược bàn trống ngồi, 2 thằng cùnggọi xôi ăn .Đang ăn ngon lành thìđột nhiên nó vỗ vai tôi một phát,hất mắt sang nhìn nhìn ai đó. Quaylại nhìn thì đột nhiên tôi nhìn thấyem, chỉ một ngày không gặp mà tôithấy em trông khác hẳn ra,đôimôiđỏ mọng ( chắc vừa bôi son xong ) ,cặp chân thonthả, mái tóc dài thảsau lưng ( tóc cũng không dài mấyđâu các thím ợ , chỉ qua vai chútđỉnh thôi ) .Đang mải mê nhìntrộmem thì em quay về phía tôi, bắt gặpánh mắt của tôi đang trộm nhìn em.Tôi ngại quá vội quay mặt đi , timvẫn đập thình thịch . Em thấy thếcũng chỉ mỉm cười rồi quay lạimuađồ ăn sáng.- Ăn nhanh đi mày. Ngắm thế là đủrồi, còn nhiều cơ hội chomày ngắmnó lắm, không cần phải vội thế đâuVừa nói nó vừa cười đểu tôi, mẹ,nhìn cái mặt nó cười thấy mà ghét.Nếu nó không phải thằng bạn thâncủa tôi thì tôi đã cho phát giầyvàomặt nó rồi ( đây chỉ là chuyện tưởngtượng thôi các thím ợ, chứ emnhátbỏ mẹ, làm gì có gan làm chuyệnđó )- Ê, thế mày ôn thi như nào rồi đấy,sắp thi rồi.Nhắc mới nhớ, tuần tôi ôn thi họcsinh giỏi 3 buổi, cộng thêm họcchiều 3 buổi nữa nên kín mít hết cảtuần. Đượcthứ 7 buổi chiều nghỉ thìlại đihọc thêm, mệt quá các thím ợ- Lịch học vẫn thế, mệt vãi ra.- Mày bận học như thế thì đưasốđây tao tán cho- Đậu má, mày cút ngay, bố sút chobây giờ.- Sao, haha, sợ tao tán mất emấy àTôi lo lắng cũng đúng, vì thằngnàychả hiểu sao mà đào hoa vãi cácthím ợ. Mặt thìnhìn ngu ngu, thếmà cưa cây phát nào đổ phát đấy.Tính từđầu năm đến giờ nó cũngcưađược 2 3 em rồi.- Mày trả tiền nhá, tao lên lớptrướcđây.- Mẹ thằng cờ hó, lại bắt tao trả tiềnà.Mặc kệ lời nói của nó, tôi cứ thế màđi. Không phải vì tôi không có tiềntrả mà là tôi thích trêu nó, nhìn cáimặt nó lúc cáu khắm không thể tảnổi.- Mày cứ trả tiền đi, khi nào tao bùlại cho.- Tao đếch cần, khi nào mày tán đổem ấy thì san sẻ anh em tý chút làđược rồi.- Cút! Thế thì tao đếch cần mày trảtiền nữa !- Tao đùa tý thôi mà đã giận rồi à ? Bỗng Tùng tùng tùng, trống báohiệu vào học vang lên- Lên lớp thôi, vào lớp rồi.- Ờ , đợi tao trả tiền đã.Nó trả tiền xong, bọn tôi nhanhchóng lên lớp. Ngày qua ngày vẫntiếp diễn như vậy, học, ăn, ngủ,học , ăn , ngủ. Tuần tới tôi sắp thihọc kì nên bận bù đầu, chính vì vậymà tôi quên bẵng mất em một thờigian . Cho đến một ngày nọ.....Chap 4:Ngày thứ 5 trong tuần, ngồi tronglớp ôn thi mà tâm trí cứ như treongược cành cây. Lười nhác đưamắtra ngoài cửa sổ, ô kìa , chẳng phải làcác em cấp 1 cầm đèn trung thuđến trường sao.Hóa ra mai đã làtrung thu rồi. Học hành căng thẳnglàm tôi quên mất một ngày trọngđại như trung thu, cái ngày màkhihồi nhỏ tôi luôn háo hức chờ đợi.Chợt tôi nghĩ ra, trung thu tôisẽ rủem đi chơi để tôi có thể tiến gầnhơn với em. Chỉ nghĩ đến lúc 2đứađi chơi chung mà tôi đã thấy rấtvui, lòng thầm mong sao cho hếtbuổi ôn chiều nhanh để về nhà.Buổi tối thật yên tĩnh, cảbố mẹ tôiđều đi công tác cả rồi nên chỉ cómình tôi ở nhà.Học bài xong , tôi bật máy tínhlên,online xem tin tức, nghe nhạc chútđể thư giãn. Bỗng yh của tôi bịbuzz , hóa ra là thằng Mạnh gọi tôi :- Mai mày đi chơi cùng lớp ko đấy?- K, mai tao có việc rồi.- Đm, lại đi đánh lẻ à?- Đm, đã có cái gì đâu mà đánh lẻ?- Bỏ anh em đi chơi với gái , đượcđấy, mai lên lớp tao cho ăn đòn =))- Tao lại sợ mày quá =))Tôi với nó nói chuyện thêm tý nữarồi tôi tắt yh, làm trận dota rồi đingủ.Sáng hôm sau tỉnh dậy, nhìn đồnghồ : 6h. Với cái tình trạng ngái ngủnhư này thì thật khó để ra khỏichăn, nằmlì thêm chút nữa rồitôicũng bật dậy, đánh răng, rửa mặtrồi lò dò đi học. Trung thu có khác,đi đâu cũng thấy đèn là đèn, đâucũng bán đồ trung thu, trung thuđang len lỏi ở mọi nơi. Đến trường ,tôi cất cặp nhanh chóng rồi ra hàngbánh mì quen thuộc, hi vọng sẽ gặpem ở đấy. Ra đến nơi, cửa hàng cònkhá vắng vẻ, chỉ có mấy người ăn,mà toàn là mấy em cấp 2 học bêncạnhtrường tôi. Ngán ngẩm, tôigọicái bánh mì với lọ sữa ăn chothỏa cơn đói. Ngày thứ 7 này tôithấy sao mà dài lê thê. Cuối giờhọc, tôi nhắn tin cho em bảo chờ tôiở trên lớp, tôi có việc nói với em. Đợimãi cũng đến lúc tan học. Lớp tôivề muộn hơn các lớp khác do cònmột số công việc mà lớp chưa làmxong. Tôi hớt hải chạy lên tầng3,không biết em có còn chờ tôi ở lớpkhôngnữa? Thật may mắn, emvẫnở đấy, vậy là em không quên lờinhắn của tôi . Tôi thầm mong em sẽnhận lời đi chơi cùng tôi, nhưng màđời không như mơ, không giống nhưtrong mấy cái bộ phim tình cảmmànhân vật nam đưa ra lời mời, nhânvật nữ e thẹn đồngý. Haiz, đâylàcuộc sống chứ không phải là bộphim.-Quỳnh . Tôi gọi em.- Dạ. Em đây- Quỳnh này. Tối nay trung thu, emcó đi đâu chơi không?- Sao anh lại hỏi thế ?- Anh muốn tối nay cùng em đichơitrung thu . Có được không ?- Em xin lỗi , tối nay em đi cùng bạnem rồi.- Thế à, cũng không sao, em đivuivẻ nhé.Nghe câu trả lời như vậy , lòngtôicảm thấy thật buồn. Chào em, tôimệt mỏi bước đi lấy xe ra về. Tôichợt nhớ lạimấy hôm trước tôithấyem đi cùng một thằng nào đó,trôngrất vui vẻ, giống như là bạn trai emvậy. Chắc tối nay em đi chơi vớithằng đó. Chỉ cần nghĩ thế thôilàđã đủ để tôi cảm thấy rất buồn rồi.Chợt nghĩ lại mình cũng chẳng làgìcủa em, chỉ là quen biết nhau mộtcách tình cờ thôi. Tại sao em ấy lạiphải nhận lời của mình nhỉ ? Tôi thậtngốc nghếch khi luôn nghĩ rằngemsẽ nhận lời mời của tôi. Vậy làlạithêm một mùa trung thu cô đơn,thật thất vọng. Về nhà, tôi nằmngay ra ngủ cho quên đi mệt mỏi vànỗi buồn. Mở mắt ra thì đã là 10htối rồi, tôivẫn chưa ăn cơm nhưngtôi không cảm thấy đói. Mở máytính online vào facebook, thấytrànngập ảnh trung thu,mà lại toàn ảnhcác đôi với nhau nữa chứ. Xemđượcmấyảnh thì tự kỉ, tắt máy kiếmcáigì đó ăn rồi đi ngủ tiếp. Trướckhichìm vào giấc ngủ, hình ảnh em cứlơ mơ trong đầu tôi, nó ám ảnh tôikhiến tôi không thể dứ t ra được. Kệtất cả, cứ ngủ một giấc là xongthôimà. Nghĩ như vậy rồi tôi cũng thiếpđi luôn.
Created at 31/10/13,07:45:41
Quang Sáng